MẮT TUY HÒA

By Trần Viết Dũng

 

           MẮT TUY HÒA

 

               Bây giờ có lẽ ta chờ

         Em xa có lẽ bây giờ cũng mong

 

         Một bờ trải một bến sông

         Một con đường đẫm sương đồng ướt mi

 

         Dễ gì buồn bỏ ta đi

         Và em thơ dại dễ gì yên vui

 

          Hiên phơi áo cũ ngậm ngùi

          Trăm con chim nhỏ tới lui chia buồn.

More...

KHÚC CẢM KHUYA

By Trần Viết Dũng

 

KHÚC CẢM KHUYA

 

Đừng bận tâm đến cái nghèo

Sẽ chẳng nghèo

Ta san sẻ vầng trăng từ mọi phía

Đêm đêm vẫn miệt mài đàn kiến lửa

Cõng vầng trăng thao thức cùng ta.

 

Đừng bận tâm đến mái nhà

Sẽ có nhà

Lòng chân thật mở ra từng ô cửa

Khu vườn xanh mượt mà thảm cỏ

Ngẫu cảm khuya tiếng dế thầm thì.

 

Đừng bận tâm đến ngựa xe

Sẽ được những chuyến đi

Đến với em ta mang trái tim người trở lại

Quà tặng là tiếng chuông bồn chồn treo bên ngực trái

Môi tìm môi vẫn một nụ hôn đầu.

 

Ta chẳng bận tâm những phiền lụy ấy đâu

Chỉ mất ngủ từ mắt em gợn sóng

Yêu dấu ạ

Nếu mặt hồ xao động

Không biết lòng ta sẽ ra sao?

 

More...

VÍ DỤ VỀ PLEIKU

By Trần Viết Dũng

                        VÍ DỤ VỀ PLEIKU     
                                             

 

                    Pleiku nếu không mưa       
                 Như cơn lốc đỏ mới vừa đi qua
                 Chiều sương trắng mướt hiên nhà
                 Bay bay chạm vỡ bóng tà dương rơi
                 Gió thì cứ hát lả lơi
                 Hàng thông có nhạc-không-lời trong cây

                 Pleiku nếu không say
                 Ta- con thỏ đế- lạc loài trẻ trung
                 Một vòng dạo cũng đủ run
                 Trời không rét cũng ngại ngùng nói thưa
                 Về chờ bạn mái nhà xưa
                 Cụng nhau vài chén để lừa bàn tay

                 Pleiku nếu nhiều mây
                 Ta như khách lạc Thiên Thai- Lưu Thần
                 Đụng trời động cõi phù vân
                 Nhớ quê xa cuộc tình gần tìm vui  
                        
                 Lạ lùng nhất ở đôi môi
 
                 Bảo không mà ở bảo thôi lại thèm...
 
                                                
                               Mai xa phố núi và em
                  Nhớ ngày tiên nhỏ lấm lem bụi...Trần.

                           
                           
                      
    
    

               

More...

NHỮNG NỤ HÔN

By Trần Viết Dũng



NHỮNG NỤ HÔN


Cho anh một nụ lôi thôi
Lần đầu run lệch tâm môi đôi miền

Cho anh một nụ ngoan hiền
Rơi trong giấc ngủ hồn nhiên trăng tà     

 

Cho anh một nụ thật thà
Ngọn đèn đứng giữa phố nhà hoang mang

Cho anh một nụ hoang đàng
Chim tha trái hạnh lang thang phía chiều

Cho anh một nụ hôn liều
Mai sau nhớ mẹ một điều răn xưa

Cho anh một nụ dối lừa
Trăm năm rồi sẽ trăm mùa ăn năn

Cho anh nghìn nụ ân cần
Kết vòng hoa đến mộ phần...hôn em.

 

More...

BẮT ĐẦU

By Trần Viết Dũng

BẮT ĐẦU


bắt đầu bàn tay nâng trái cấm
 loài người từ đó biết khổ đau 
 

bắt đầu từ một ngày vỡ giọng 
      chú dế buồn tiếng hát gửi về đâu?

 
 bắt đầu từ mặt-trời-môi-đỏ    
   đọng lại thành nỗi nhớ đêm sâu
 

 bắt đầu từ mắt em đắm đuối    
           trăm năm sau tưởng tiếc nụ hôn đầu
 

      bắt đầu tiếng thủy tinh chạm cốc 
     nghe chia ly bè bạn cuối con tàu
 

       ngõ hạnh tôi em bắt đầu bước lại 
          cây đau thương cũng từ đó...bắt đầu.

More...

ĐÊM TRỞ LẠI QUY NHƠN

By Trần Viết Dũng

 

ĐÊM TRỞ LẠI QUY NHƠN

 Biết chắc rằng phố nhỏ vẫn còn em
 Còn nước mắt mưa bạn bè...còn tất cả
 Khi trở lại anh như khách lạ
 Từng vòng xe chở kỷ niệm đầy hồn

 Ngã tư này mình vội vàng hôn
 Khoảnh khắc nửa vòng quay đèn đỏ
 Khuya em về mang theo cơn mưa nhỏ
 Đủ làm sương đôi mắt ướt long lanh

 Ghế đá này từng rướm máu vai anh
 Đều đặn thế những dấu-răng-ngọc lựu
 Biển thương yêu giấu trong lòng khó hiểu
 Mà sóng luôn hăm hở vỗ về

 Góc quán này mình đã ngồi nghe
 Bài hát cũ ngày mai anh đi biển nhớ...
 Mắt chim ngủ đêm đèn vàng thành phố
 Mai mốt rồi chỉ còn lại lời ca

 Cầu Đôi này anh từng chở em qua
 Ai khéo đặt tên nghe buồn cười thế
 Khi những kẻ yêu nhau hoài hoài đơn lẻ
 Nước vẫn xanh cúi xuống chỉ riêng mình

 Con đường này ôm lấy bùng binh
 Đường một chiều làm sao quay lại
 Đâu còn thưở mười lăm mười bảy
 Ngược vòng xe liều lĩnh đi tìm

 Biết chắc rằng phố nhỏ vẫn còn em
 Còn nước mắt mưa bạn bè...còn tất cả
 Khi trở lại anh như khách lạ
 Loanh quanh buồn trong lòng phố Quy Nhơn.

More...

GÁI BÌNH ĐỊNH

By Trần Viết Dũng

 

GÁI BÌNH ĐỊNH


Thoạt nghe đã hoảng hồn tôi 
"Con gái Bình Định bỏ roi đi quyền" 
 
Mà em đi đứng ngoan hiền 
Mà em ăn nói ngầm duyên ước thề 
Rượu nồng Bàu Đá hết chê 
Tôi nhắp một chút đến giờ còn say 
Nhỏ nhoi một trái ớt bay 
Tôi cắn một miếng còn cay suốt đời 
Mang mang câu hát hời...hời 
Buồn lên tháp cổ giữa trời hoàng hôn 
 
Xưa nghe tôi vội hoảng hồn 
Quyền roi là những tiếng đồn vậy thôi 
Giờ tôi lại ước ao tôi 
Làm sao được đứng được ngồi cùng em.

More...

Nghe thơ TRẦN VIẾT DŨNG trên sông Soài Rạp

By Trần Viết Dũng

 

 Nghe thơ TRẦN VIẾT DŨNG trên sông Soài Rạp

 

 

Mình có dịp lang thang trên sông Soài Rạp và Nhà Bè vào những ngày cuối năm 2007 trên con tàu Binh Đinh River. Thời gian đó trong một đêm gõ nồi vung xoong chảo hát hò và ngâm thơ dưới trăng và trên sông nước miền nam với các thành viên trên tàu; bất ngờ một thủy thủ chợt hứng lên và ngâm bài thơ này của Trần Viết Dũng không thiếu một câu không sai một từ. Chief-Cook (Đầu bếp) nghe thơ ngồi khóc ngon lành chắc là có nỗi niềm chung với nhà thơ. Mình bấm điện thoại và gọi cho Trần Viết Dũng mời anh nghe qua điện thoại giọng ngâm của chàng Thủy thủ. Dũng chúc các anh em vui mà giọng nghèn nghẹn. Có lẽ vì xúc động quá. Thơ đã làm được việc mà mình phải làm.


Donquixote | 05/06/2008 

 

Nguồn: http://dangquockhanh.vnweblogs.com/category/7100/13536

 

SOAIRAP

More...

VUA VÀ EM

By Trần Viết Dũng

 

VUA VÀ EM

 

 

Xưa hoàng đế để ria con kiến
Rất thời trang và rất phong trần
Nên chi con gái Thăng Long ấy
Cứ phập phồng ngực công chúa Ngọc Hân


Ta và em lần đầu gặp mặt
Mặt như không mà lòng sóng dậy nhiều
Em đanh đá em dịu dàng giọng Bắc
Khiến vua dân đều chết mệt vì yêu


Ta trai Bình Định hơi khô cứng
Rất thật tình riêng phong cách miền Trung
Ô hay sông núi sinh người vậy
Mà lúc nào cũng độ lượng bao dung


Và có lẽ mai chia tay buồn lắm
Em ốm o mình hạc Thăng Long
Thương áo trắng đi giữa trời sương khói
Ta đã yêu thôi em cứ an lòng !

                              (Lãng đãng giữa đời)






Lời bình của TRẦN HÀ NAM:
 

Bài thơ bắt đầu bằng một  câu chuyện tình lãng mạn bậc nhất của hòang đế áo vải Quang Trung và công chúa Ngọc Hân. Cũng là điều tự nhiên bởi tác giả là người quê Tây Sơn Bình Định. Ai mà chẳng tự hào khi có người đồng hương nổi tiếng! Độc đáo hơn là cách khám phá vẻ đẹp mới mẻ từ hình tượng một quân vương đa tình.

Đắm vào huyền sử để làm sống dậy cái dạt dào say sưa của tình yêu khác thường của trang hào kiệt bài thơ đã có một hấp lực riêng. Tác giả đả dựng lại bằng thủ pháp của một đạo diễn điện ảnh với những cận cảnh tâm lý - được xây dựng bằng ngôn ngữ rất dân dã mộc mạc như tiếng lòng người xưa trong giờ phút tao ngộ  anh hùng - giai nhân.
Mở màn là "bắc bậc kiêu kỳ": một bên là dũng tướng bách chiến bách thắng hiên ngang trước điện Kim Loan một bên là công chúa lá ngọc cành vàng đất Bắc Hà. Biểu lộ bên ngoài là "mặt như không" thế nhưng  cận cảnh lại là cái mãnh liệt của sóng tình của cảm giác đắm chìm "chết mệt vì yêu". Kiêu hãnh làm sao là em:
Em đanh đá em dịu dàng giọng Bắc
Tôi dám quả quyết những câu thơ này của Trần Viết Dũng ít nhiều có độ trải nghiệm của người đã liêu xiêu vì cái chất "giọng Bắc" của người xứ kinh kỳ. Và hỡi ai đã từng gặp các em gái Hà Thành thời nay khó mà cưỡng lại được cái ma lực "đanh đá dịu dàng" đến lịm người vì khoan khóai.
Kẻ viết bài bình này xin được bày tỏ sự kính nể trước cao thủ đại anh hùng với mỹ nhân đất Bắc. Bởi đối diện cùng nhan sắc mắt kẻ này cứ nhấp nháy lia lịa chứ không dễ gì "mặt như không".

Mà việc gì phải giấu phải rào đón hoa mỹ ngôn từ:
Ta trai Bình Định hơi khô cứng
Rất thật tình riêng phong cách miền Trung
Tôi nhớ một lão huynh Bình Định tuổi quá 85 mà vẫn cứ sướng âm ỉ vì hai câu thơ của Trần Viết Dũng định mắng anh bạn nhà báo đã sửa câu thơ thành "Chất phong trần lãng đãng đồng quê" vì làm mất cái hào sảng của trai Bình Định (!). Khoản này thì không dám bình thêm bởi lẽ không tiện "mèo khen mèo dài đuôi". Bởi Trần Viết Dũng viết đúng con người Bình Định con người Quang Trung con người của chính anh.
Quan trọng hơn là khổ cuối của thiên tình sử bằng một hình dung ly biệt. Sức hấp dẫn của thời khắc "hương lửa đương nồng" nhưng trượng phu lại "động lòng bốn phương" đã thành phút bộc bạch đến không ngờ giản dị hơn:
Ta đã yêu thôi em cứ an lòng
Là tự tin là hào sảng mã thượng của con nhà võ của người đất võ vậy!

                                                                                    TRẦN HÀ NAM


NGUỒN:
http://nguoibinhdinh.vnweblogs.com/post/13094/163803

More...

Trưa nghỉ nắng dưới gốc me Bảo Tàng Quang Trung

By Trần Viết Dũng

cay me BTTS

              

Lao xao giữa hàng-cây-nguyên-thủ
    Tôi chỉ yên tâm dưới tán-tổ-tiên mình.

More...