MẮT TUY HÒA

By Trần Viết Dũng

 

           MẮT TUY HÒA

 

               Bây giờ có lẽ ta chờ

         Em xa có lẽ bây giờ cũng mong

 

         Một bờ trải một bến sông

         Một con đường đẫm sương đồng ướt mi

 

         Dễ gì buồn bỏ ta đi

         Và em thơ dại dễ gì yên vui

 

          Hiên phơi áo cũ ngậm ngùi

          Trăm con chim nhỏ tới lui chia buồn.

More...

KHÚC CẢM KHUYA

By Trần Viết Dũng

 

KHÚC CẢM KHUYA

 

Đừng bận tâm đến cái nghèo

Sẽ chẳng nghèo

Ta san sẻ vầng trăng từ mọi phía

Đêm đêm vẫn miệt mài đàn kiến lửa

Cõng vầng trăng thao thức cùng ta.

 

Đừng bận tâm đến mái nhà

Sẽ có nhà

Lòng chân thật mở ra từng ô cửa

Khu vườn xanh mượt mà thảm cỏ

Ngẫu cảm khuya tiếng dế thầm thì.

 

Đừng bận tâm đến ngựa xe

Sẽ được những chuyến đi

Đến với em ta mang trái tim người trở lại

Quà tặng là tiếng chuông bồn chồn treo bên ngực trái

Môi tìm môi vẫn một nụ hôn đầu.

 

Ta chẳng bận tâm những phiền lụy ấy đâu

Chỉ mất ngủ từ mắt em gợn sóng

Yêu dấu ạ

Nếu mặt hồ xao động

Không biết lòng ta sẽ ra sao?

 

More...

VÍ DỤ VỀ PLEIKU

By Trần Viết Dũng

                        VÍ DỤ VỀ PLEIKU     
                                             

 

                    Pleiku nếu không mưa       
                 Như cơn lốc đỏ mới vừa đi qua
                 Chiều sương trắng mướt hiên nhà
                 Bay bay chạm vỡ bóng tà dương rơi
                 Gió thì cứ hát lả lơi
                 Hàng thông có nhạc-không-lời trong cây

                 Pleiku nếu không say
                 Ta- con thỏ đế- lạc loài trẻ trung
                 Một vòng dạo cũng đủ run
                 Trời không rét cũng ngại ngùng nói thưa
                 Về chờ bạn mái nhà xưa
                 Cụng nhau vài chén để lừa bàn tay

                 Pleiku nếu nhiều mây
                 Ta như khách lạc Thiên Thai- Lưu Thần
                 Đụng trời động cõi phù vân
                 Nhớ quê xa cuộc tình gần tìm vui  
                        
                 Lạ lùng nhất ở đôi môi
 
                 Bảo không mà ở bảo thôi lại thèm...
 
                                                
                               Mai xa phố núi và em