TIẾNG KÈN HỜI

By Trần Viết Dũng

TIẾNG KÈN HỜI

 

Những lọn củi ném vào lửa hội

hè bừng mắt hoang hờn thiêu cháy

mái tóc quăn lòa xòa nhịp rung

tiếng trống dập dồn cơ bắp trai

Chăm thách thức thời gian sáng tạo

 

Ngón phù thủy dịu mềm cong che

vòm ngực bánh mật căng ham muốn

hà hơi vào tiếng kèn Sona

mời gọi vòng eo sinh nở lấp

lánh ánh bạc trên cổ tay xinh

 

Lửa vẫn cháy vẫn cháy nung gạch

đá Chăm thâm u vầng trán Guru

gợn sóng hoàng kim lặn vào hoa

văn ngẫu tượng ngợi ca sự hủy

diệt của lửa cháy lửa vẫn cháy

 

Gò đồi chiều đưa hương chiêm chiêm

dú dẻ bước chân trần chạm gót

đá ong u u tiếng kèn Sona tiễn

ma Hời chiều nhập nhoạng lên giàn

thiêu bằng chiếc lưỡi đỏ của lửa

 

Về đâu về đâu những linh hồn

năm sáu thế kỷ trước nhỏ giọt

nước mắt xuống đất cường toan lỗ

chỗ đá ong xứ sở như dấu

chỉ của tồn tại và đổ vỡ

 

Vẫn đồi chiều trên xứ sở đám

tang Kinh mang quan tài kẻ tranh

giành quyền lực hay tham lam vẫn

tiếng kèn Sona tiễn đưa ai oán

vào lòng đất đá ong…ong…ong.

 

Dương Long 25.4.2011

More...

THUỞ XA NGƯỜI

By Trần Viết Dũng

THUỞ XA NGƯỜI

 

Sầu thân thế hằn lên mắt mỏi
Đợi nhau hoài tay nhẹ như sương
Có phải người về thu khăn gói
Thôi. tôi xin làm một con đường

Ai biết chắc đâu ngày trở lại
Đêm vòng phố nhỏ ấm vai nhau
Có lẽ lần này và mãi mãi...
Thôi. tôi xin làm một con tàu

Lênh đênh con sóng thời gian vỗ
Sóng bạc đầu và biển bao la
Nửa đời người chẳng nơi cư cố
Thôi. tôi xin làm một quê nhà.

      trước lúc D vượt biển 4/1980

 

More...

LÌ XÌ ĐẦU NĂM

By Trần Viết Dũng

 

LÌ XÌ ĐẦU NĂM

 

 

Tình yêu muôn thuở cũ mèm 

Như môi anh ghé môi em vậy mà

 

Xưa kia chuyện của ông bà

Tiếp theo là chuyện mẹ cha tỏ tình

Hôm nay đến lượt chúng mình

Mà em xấu hổ lặng thinh sao đành

 

Vì Xuân hoa nở đầy cành

Hạt ươm dưới đất mầm xanh diệu kỳ

Xin em hờ khép đôi mi

Cho anh cúi xuống lì xì nụ hôn 

 

 

More...

SINH NHẬT MÙA ĐÔNG

By Trần Viết Dũng


 
                      
SINH NHẬT MÙA ĐÔNG
 
 
Như que kem tan nơi đầu lưỡi 
Ngày sinh em mang gió Đông về
Thổi dọc đường nụ hôn giá buốt
 
Một chút đen- xanh- đỏ
Này tóc- mắt- môi
Phơn phớt lên nhan sắc níu Thu vàng
Sương lá thở ướt áo người đêm trọ
 
 
Chăn Langbian cuộn lấy niềm vui
Sợ lăn ra ngoài ô cửa kính
Những ngón tay cóng vỡ tiếng đàn
Đêm thủy tinh cứa vào giấc mơ thiếu phụ
 
 
Sớm co ro dáng ngồi xe từ biệt
Dã qùy run hai bên dốc sương mù
Lay lay vẫy... 
 
 
 
 

More...

QUÀ TẶNG CHO QUY NHƠN

By Trần Viết Dũng

   

 

      QUÀ TẶNG CHO QUY NHƠN

 

 

    Thành phố em chẳng có muồng vàng

    Chắc không hay mùa Thu đang tới

    Thời gian xa đủ làm rêu mái ngói

     Chim sẻ xưa xây tổ trú hiên người

 

    Thành phố em rợp bóng xà cừ

    Mơn mởn xanh bốn mùa liên tiếp

    Em duyên dáng lung linh xinh đẹp

    Tự khen mình như thế để mà...kiêu

 

    Thành phố em làm khổ những người yêu

    (Những con đường dìu nhau cứ vòng ra biển)

    Dễ gặp người quen kéo nụ cười ngang miệng

    Vồn vã chào như thể lúc xa quê

 

    Thành phố em mùa Thu trước anh qua

    Như mắc phải bùa mê từ dạo ấy

    Là con gái em kiêu kỳ vậy đấy

    Anh vẫn mong về thăm thành phố của em.

 

 

     

 

 

 

 

 

 

 

 

 

More...

MỘT CHUYẾN QUA ĐÈO

By Trần Viết Dũng

 

   MỘT CHUYẾN QUA ĐÈO

 

  Thử liều một chuyến chơi xa

  Lên Tây Sơn Thượng may mà gặp em

 

  Ví dầu trời có làm đêm

  Anh dìu trăng xuống bậc thềm khuya nay

 

  Ví dầu trời có làm ngày

  Anh ôm nắng đổi hai tay giữa chiều

 

  Thử liều một chuyến qua đèo

  Biết đâu em lại đòi theo mình về

 

  Chập chùng đồi dốc An Khê

  Mời em ngồi phía sau xe với mình

 

  Biết đâu số phận thình lình

  Lên Tây Sơn Thượng gặp tình...Biết đâu?

More...

CỎ THÁNG GIÊNG

By Trần Viết Dũng

 

 CỎ THÁNG GIÊNG

 

Em có còn xanh không hở cỏ

Tháng Giêng gió bấc lại thất thường

Hồn anh lạnh khói qua hơi thở

Chạm tiếng chim rơi cóng bên đường

 

Em có còn buồn không hở cỏ

Giọt sương mai đọng để xa lìa

Anh vẫn tập tành hoài giọng dế

Một mình ngồi hát những đêm khuya

 

Em có còn mong không hở cỏ

Giọng chim khách hót trước hiên nhà

Với cỏ anh ngại chi lấm láp

Lăn lóc đời nhau rợn da gà

 

Thôi cứ hồn nhiên như cỏ vậy

Chuồn chuồn cao thấp cũng tìm đôi

Gió ngơ ngác thổi quơ râu bướm

Ngơ ngác trông sang chỗ ta ngồi

 

Buồn lắm nếu một ngày cỏ héo

Anh như đèn lụn giữa ban ngày

Cứ treo lơ lửng màu xanh tái

Một mình. Mình một. Chẳng ai hay!

 

 

 

 

 

More...

GIÁNG SINH TRÊN ĐỒI

By Trần Viết Dũng

 

 

                       GIÁNG SINH TRÊN ĐỒI

 

        Những tiếng chuông dịu dàng rơi xuống cỏ

        Mắt Giáng Sinh cũng rất dịu dàng

        Đêm Thánh Vô Cùng có con chiên nhỏ

        Ngơ ngác mùa Đông lạc cả đàn

 

        Em ngoan nhé hãy tìm sẽ gặp

        Giấc mơ hiền một ánh sao sa

        To nhỏ ngàn sao mang nến thắp

        Hợp xướng ngàn thông hát Thánh ca

 

        Cây nín thở và đồi nín thở

        Đêm lặng im và em lặng im

        Ngơ ngác mùa Đông lời chiên nhỏ

        Phúc cho người không thấy mà tin.

 

          

More...

THƠ GỬI CHÂN MÂY

By Trần Viết Dũng

                         

      THƠ GỬI CHÂN MÂY

 

  em bây giờ như một dòng sông nơi anh tắm mát một thời tuổi nhỏ em ra đi anh hoài nghi loài người từ đó và triết lý sắc sắc không không cũng từ đó khởi thành

  em bây giờ vẫn đầy ắp trong anh kín trong hồn giấu trong tim xót xa trong mắt tuổi trẻ của anh đường nào cũng chật nên bàn tay chẳng thể nắm dài lâu

  em bây giờ chẳng tưởng tượng nổi anh đâu phải xoay xở lo toan nợ nần chóng mặt những lãng mạn đều trở thành cái tát vào gã ngây ngô ngốc nghếch giữa chợ đời

  em bây giờ cuối đất cùng trời làm sao biết xứ sở này kẻ sĩ chữ nghĩa mốc meo tài năng hoen rỉ buồn cười ai mơ mộng viết thơ tình

  em bây giờ xa mưa nắng quê mình đâu hiểu nổi ruộng đầy chân cua tháng hạ câu ngang như cua có chi là lạ bỡi nhà nông quen chịu đựng ngoài đồng

  em bây giờ phiền muộn bên chồng cũng như anh đầy lo âu bên vợ chuyện trăm năm sao mà khổ thế kể từ khi nhẫn cưới đính vào tay

 

More...