THƠ GỬI CHÂN MÂY

                         

      THƠ GỬI CHÂN MÂY

 

  em bây giờ như một dòng sông nơi anh tắm mát một thời tuổi nhỏ em ra đi anh hoài nghi loài người từ đó và triết lý sắc sắc không không cũng từ đó khởi thành

  em bây giờ vẫn đầy ắp trong anh kín trong hồn giấu trong tim xót xa trong mắt tuổi trẻ của anh đường nào cũng chật nên bàn tay chẳng thể nắm dài lâu

  em bây giờ chẳng tưởng tượng nổi anh đâu phải xoay xở lo toan nợ nần chóng mặt những lãng mạn đều trở thành cái tát vào gã ngây ngô ngốc nghếch giữa chợ đời

  em bây giờ cuối đất cùng trời làm sao biết xứ sở này kẻ sĩ chữ nghĩa mốc meo tài năng hoen rỉ buồn cười ai mơ mộng viết thơ tình

  em bây giờ xa mưa nắng quê mình đâu hiểu nổi ruộng đầy chân cua tháng hạ câu ngang như cua có chi là lạ bỡi nhà nông quen chịu đựng ngoài đồng

  em bây giờ phiền muộn bên chồng cũng như anh đầy lo âu bên vợ chuyện trăm năm sao mà khổ thế kể từ khi nhẫn cưới đính vào tay

 

tranvietdung

Chào Mai Thanh Tịnh

Uống nước giếng Ba Vua về Quảng Trị may được áo mới "chếch bóng".
Mừng cho bạn.

hangthuy

Anh bây giờ như con tàu biền biệt
Khắc khoải trôi theo ngày tháng lạnh lùng
Em nơi đây đếm thời khắc mông lung
Vẫn thèm đọc những chữ nghĩa mốc meo hoen rỉ

Đá Trắng

em bây giờ phiền muộn bên chồng cũng như anh đầy lo âu bên vợ chuyện trăm năm sao mà khổ thế kể từ khi nhẫn cưới đính vào tay

nên mới có kẻ một ngày ngồi dưới chân tượng đài mà mộng mị về một xưa xưa nhan sắc một cũ kỹ xuyến xao và một trời mộng mơ ngày tóc dài qua vai lóng ngóng áo dài qua gối...
ôi chao đời mỏi rồi sao?

rêu

ghé thăm chú!

chỉ biết đọc thôi không dám phát biểu chi đâu!

lâu lâu chú đưa bài lên đọc thốt cả người!

kính chúc gia đình an lành!
R

VÂN HIỀN

bài này hay nhỉ

Bài thơ này hay nhỉ
Xin chia sẻ một tí
Đời bạn là con ách
Thế mà còn cứ trách

Thơ hay vợ đẹp rượu ngon
King land đầy ăp mà còn tủi thân
Đời này ai chẳng nợ nần
Nợ tình không trả mới mần thơ hay

nguyễn Minh Thanh

cảm nhận thơ gởi chân mây

Hôm nay đọc bài Thơ Gởi Chân Mây . Tôi bỗng dưng bật cười nghe tiếng cười thật khô khốc và trống trải đến lạ. Ở anh còn may mắn và diễm phúc vì anh là nhà thơ nhà văn còn viết thành câu văn ý thơ .Còn tôi đây không nói thành tiếng .Hai tâm trạng gặp nhau rồi .

Thanh Tùng

Ai đã đọc thơ và giọng văn của TVD sẽ đồng ý với TT rằng anh chàng vẫn đem lại cho ta hơi hướm của một thời tình yêu tuổi ngọc.Dù hơi thở của anh bây giờ nặng mùi "lo âu bên vợ chuyện trăm năm" vẫn là hơi thở đầy chất thơ.Chữ nghĩa chưa ốc meo và tài năng chưa hề hoen rĩ chút nào TVD ạ.Mong đọc tiếp thơ bạn

phuongphuong

@ Chào anh TVD!
em bây giờ phiền muộn bên chồng cũng như anh đầy lo âu bên vợ chuyện trăm năm sao mà khổ thế kể từ khi nhẫn cưới đính vào tay
_______

Đọc tâm sự này của anh em lại nhớ:
"Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời..."
TVD cũng thế sao? hihi!

Mai Thanh Tịnh

Chào anh!
Hôm nay mới biết được trang của anh ghé thăm anh chưa nói gì về chuyện văn chương anh ạ!
Hẹn dịp sau giao lưu cùng anh sẽ có cảm nhận riêng.
Chúc anh khỏe!Cho Thanh Tịnh gửi lời thăm anh em Văn nghệ ở Tây sơn anh nhé!